Trong đêm Sài Gòn, ánh đèn vàng vọt từ chiếc điện thoại hắt lên khuôn mặt Long, in hằn những lo toan. Ngoài kia, tiếng còi xe vẫn vội vã, nhưng trong căn phòng trọ chật hẹp này, chỉ còn lại sự tĩnh lặng của nỗi bất an. Con bé An, đứa con gái duy nhất của anh, đang sốt hầm hập. Chiếc quạt cũ kêu è è, cố gắng đẩy đi cái nóng ngột ngạt nhưng vô vọng.
Sáng nay, bác sĩ dặn phải nhập viện ngay, vì An có dấu hiệu viêm phổi. Số tiền viện phí, dù chỉ là tạm ứng ban đầu, cũng vượt xa những gì Long có trong túi. Anh là một công nhân tự do, thu nhập bấp bênh, ngày nào có việc thì ăn, ngày nào không thì nhìn lên trần nhà mà thở dài. Vợ anh đã mất từ hai năm trước, để lại anh một mình bươn chải với đứa con thơ.
Đêm đã khuya. Long vuốt mái tóc ướt đẫm mồ hôi của con, trái tim anh như bị bóp nghẹt. Anh đã thử gọi cho vài người bạn, nhưng ai cũng khó khăn. Ngân hàng thì thủ tục rườm rà, vay tín chấp truyền thống cần nhiều giấy tờ, hồ sơ, mà cái Long cần là “hôm nay”, là “ngay lập tức”.
Anh nhớ lại lời đứa bạn đồng nghiệp hôm trước, trong một bữa cơm vội vã, nó lẩm bẩm về “bong68”. Long ban đầu không mấy để tâm, vì anh nghĩ đó chỉ là mấy trò cá cược đỏ đen. Nhưng giờ đây, khi cùng đường, hai chữ “hỗ trợ tài chính online bong68 vay tín chấp hôm nay” cứ lởn vởn trong đầu anh, như một câu thần chú kỳ lạ, đầy mê hoặc và cả sự e ngại.
Với bàn tay run rẩy, Long mở trình duyệt web. Anh gõ những từ khóa đó, và một loạt kết quả hiện ra. Giao diện trang web của “bong68” hiện lên, khá dễ dàng, với những lời hứa hẹn “giải ngân nhanh chóng”, “không cần thế chấp”, “duyệt hồ sơ online chỉ trong vài phút”. Dưới ánh sáng mờ ảo của màn hình, những con số lãi suất hiện ra, nhỏ li ti, nhưng Long không còn tâm trí để đọc kỹ. Tất cả những gì anh thấy là một lối thoát, một cánh cửa mở ra giữa đêm tối.
Anh bắt đầu điền thông tin. Tên tuổi, số căn cước, số điện thoại, tài khoản ngân hàng. Mỗi lần gõ một ký tự, Long lại cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng, pha lẫn giữa hy vọng và một nỗi sợ mơ hồ. Liệu đây có phải là con đường đúng đắn? Hay anh đang dấn thân vào một vũng lầy khác?
Mắt anh lướt qua dòng chữ “vay tín chấp”. Tín chấp. Niềm tin. Anh tự hỏi, một hệ thống ảo có thể tin tưởng anh, một người đàn ông tay trắng, chỉ dựa vào vài thông tin cá nhân? Hay cái “tín chấp” ở đây chỉ là một vỏ bọc cho những rủi ro mà người vay phải gánh chịu?
Sau khi hoàn tất hồ sơ, Long bấm nút “Gửi”. Một thông báo hiện lên: “Hồ sơ của quý khách đang được xử lý. Vui lòng chờ trong giây lát.” Giây lát ấy, dài như cả một đời. Ngoài trời, một cơn mưa bất chợt đổ xuống, hạt mưa đập lộp bộp vào mái tôn, hòa cùng tiếng thở dốc của An.
Long đặt điện thoại xuống, đi đến bên giường con. Anh chạm vào trán An, vẫn còn nóng ran. Anh thì thầm: “Con gái, cố lên. Ba sẽ lo được cho con.” Giọng anh lạc đi. Anh tự hỏi, nếu không có cái “hỗ trợ tài chính online” này, nếu không có cái “hôm nay” này, anh sẽ làm gì? Bán gì? Cầm cố gì? Mà có gì đâu để bán, để cầm cố?
Mười lăm phút trôi qua. Điện thoại rung lên. Một tin nhắn. Long vội vàng mở ra. “Hồ sơ của quý khách đã được duyệt. Số tiền XYZ VND sẽ được giải ngân vào tài khoản của quý khách trong vòng 5 phút tới.”
Một cảm giác nhẹ nhõm đột ngột ập đến, mạnh mẽ đến nỗi Long suýt nữa khuỵu xuống. Anh thở phào. Tiền đã đến. Nhanh đến không ngờ. Như một phép màu giữa cơn tuyệt vọng. Anh mở ứng dụng ngân hàng, số dư đã thay đổi. Đủ để tạm ứng viện phí cho An, đủ để mua thuốc hạ sốt, đủ để cho con gái anh một cơ hội.
Long vội vàng bế An lên, gọi taxi. Dưới làn mưa đêm, chiếc xe lao đi, mang theo Long và con gái nhỏ, mang theo cả số tiền vừa được giải ngân từ “bong68”, một cứu cánh đầy bí ẩn trong cơn khốn cùng. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, những ánh đèn đường lướt qua nhanh như ảo ảnh. Trong khoảnh khắc ấy, anh chỉ nghĩ đến An, nghĩ đến hơi thở nhẹ nhõm hơn của con bé. Anh chưa dám nghĩ đến ngày mai, đến những con số lãi suất đã được ghi trong hợp đồng điện tử. Ngày mai là câu chuyện của ngày mai. Hôm nay, anh chỉ cần bình yên này.
Tiếng chuông điện thoại taxi vang lên. An thiêm thiếp ngủ trong vòng tay Long, hơi thở đều đặn hơn. Long ngước nhìn bầu trời đêm, những đám mây đen vẫn còn giăng kín, nhưng đâu đó, anh nhận thấy một tia hy vọng mờ ảo.