Khi Màn Hình Điện Thoại Là Tia Hy Vọng Cuối Cùng
Đêm Sài Gòn vẫn thở phập phồng, những ánh đèn đủ màu sắc như cố gắng xé tan màn đêm nhưng chỉ càng làm nền cho cái vắng lặng đến rợn người trong căn phòng trọ chật hẹp. Tùng ngồi tựa lưng vào tường, đôi mắt đỏ hoe nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại đã mòn vẹt. Mới cuối tháng, tiền trong ví đã cạn kiệt, nhưng cái hẹn đóng tiền nhập viện cho mẹ ở quê thì treo lơ lửng trên đầu anh như một lưỡi dao Damocles. Lương công nhân đã gửi về lo tiền thuốc thang rồi, còn khoản này. . . anh thật sự không biết phải xoay sở đâu ra.
Một tuần qua, Tùng đã thử mọi cách. Vay mượn bạn bè, gọi điện nhờ vả người thân, thậm chí là tìm đến mấy tiệm cầm đồ mà anh vẫn luôn né tránh. Nhưng tất cả đều đi vào ngõ cụt. Ai cũng có nỗi lo riêng, ai cũng có những khoản cần chi. Nợ chồng nợ, người thân cũng khó lòng giúp thêm. Mồ hôi lạnh túa ra trên trán anh, thấm ướt cả mái tóc bù xù. Từng tin nhắn từ bệnh viện, từ cô em gái lo lắng ở quê, cứ như những nhát kim chích vào trái tim anh.
Anh lướt điện thoại vô định, rồi bỗng dưng một quảng cáo lại hiện lên, rực rỡ và đầy hứa hẹn: “Hỗ trợ tài chính online - Vay tiền nhanh chóng, chỉ cần CMND/CCCD. Giải ngân trong 5 phút!” Cụm từ “hỗ trợ tài chính online” không còn xa lạ gì trong thế giới số hiện tại. Tùng đã từng nghe bạn bè nhắc đến, đôi khi thấy trên các diễn đàn. Nhưng anh luôn tự nhủ phải tránh xa, vì đằng sau sự tiện lợi ấy là muôn vàn cạm bẫy mà người ta vẫn cảnh báo.
Thế nhưng, trong khoảnh khắc tuyệt vọng này, sự thận trọng của anh tan biến như bong bóng xà phòng. Anh nhớ đến lời của một đồng nghiệp cũ, cũng từng kẹt tiền, đã nhắc đến một ứng dụng cụ thể: “Thử Bong68 App vay tiền đi Tùng, nó cũng nhanh đó.” Bong68? Cái tên đó nghe khá quen tai, hình như là một nền tảng giải trí hay cá cược gì đó, nhưng lại có cả dịch vụ vay tiền? Sự nghi ngại thoáng qua, nhưng rồi bị gạt phăng bởi tiếng chuông điện thoại réo rắt từ bệnh viện. Không còn đường lui nữa rồi.
Anh tìm kiếm “Bong68 App vay tiền” trên kho ứng dụng. Ngay lập tức, hàng loạt kết quả hiện ra. Một logo màu sắc nổi bật, với những lời mời gọi hấp dẫn: “Không cần thế chấp, không cần chứng minh thu nhập phức tạp, duyệt vay ngay lập tức.” Như một người đang chìm đuối vớ được cọc, Tùng không ngần ngại nhấn nút “Tải về”. Từng giây chờ đợi ứng dụng cài đặt trôi qua nặng nề như thể anh đang chờ phán quyết của số phận.
Quá trình đăng ký diễn ra đúng như quảng cáo: nhanh chóng đến bất ngờ. Anh điền thông tin cá nhân cơ bản, chụp ảnh chứng minh nhân dân, ảnh chân dung. Vài bước xác minh dễ dàng qua tin nhắn OTP. Chỉ khoảng mười lăm phút, một thông báo hiện lên trên màn hình: “Đơn vay của quý khách đã được duyệt thành công! Số tiền [X] VND sẽ được giải ngân vào tài khoản ngân hàng của quý khách trong vài phút tới.”
Một làn sóng nhẹ nhõm tràn qua cơ thể Tùng, làm anh run rẩy. Anh vội vã kiểm tra tài khoản ngân hàng. Tiền đã về thật! Số tiền đủ để trang trải viện phí cho mẹ. Anh thở phào, như trút được gánh nặng nghìn cân. Ánh sáng phát ra từ màn hình điện thoại bỗng chốc trở nên ấm áp, không còn lạnh lẽo như vài phút trước. Nó không chỉ là ánh sáng từ một thiết bị điện tử, mà là ánh sáng của hy vọng, của sự giải thoát tạm thời.
Nhưng rồi, khi sự căng thẳng qua đi, một cảm giác khác len lỏi vào tâm trí anh. Đó là sự trống rỗng, và một chút gì đó bất an. Anh mở lại ứng dụng, xem kỹ lại các điều khoản. Mức lãi suất, phí dịch vụ, kỳ hạn trả. . . Tất cả đều hiện rõ, nhưng khi anh đang trong cơn hoảng loạn, những con số ấy dường như đã bị bỏ qua. Bây giờ, nhìn vào, chúng hiện ra một cách rõ ràng và đáng sợ hơn bao giờ hết. Lãi suất cao hơn nhiều so với những gì anh tưởng tượng, và kỳ hạn trả chỉ vỏn vẹn hai tuần.
Hai tuần. Để trả cả gốc lẫn lãi, Tùng sẽ phải xoay sở thêm một khoản không nhỏ nữa. Nụ cười nhẹ nhõm trên môi anh vụt tắt. Anh biết, cái “hỗ trợ tài chính online” này, cái “Bong68 App vay tiền hiện tại” này, tuy đã cứu anh thoát khỏi tình cảnh hiểm nghèo tức thì, nhưng cũng đồng thời mở ra một vòng xoáy mới. Anh đã kịp thời “dập lửa” trước mắt, nhưng lại đang phải đối mặt với một đám cháy âm ỉ khác, có thể còn khó dập hơn. Đêm Sài Gòn vẫn miên man những tiếng xe cộ, còn Tùng, anh vẫn ngồi đó, với chiếc điện thoại trên tay, và những con số lãi suất hiện lên trong đầu anh, rõ mồn một như một lời nhắc nhở không thể chối từ về cái giá của sự tiện lợi. Tiền đã có, nhưng bình yên thì vẫn là một thứ xa xỉ. Cái màn hình điện thoại vừa là vị cứu tinh, giờ đây lại giống như một tấm gương phản chiếu chính sự lựa chọn bất đắc dĩ của anh, một sự lựa chọn giữa những nỗi lo chồng chất.